10 tiểu thuyết hình sự hàng đầu châu Á (theo nhà văn Anh Catherine Sampson)

1.Cái chết của Hồng Anh (Death of a Red Heroine )- 2000

– Tiểu thuyết này do nhà văn Cừu Tiểu Long (Qiu Xiaolong)  viết và xuất bản bằng Anh ngữ vào năm 2000.Nhân vật chính là thanh tra Chen Cao  đi điều tra cái chết của một công nhân nữ và càng dính sâu vào vụ án thì nhân vật chính cũng dần dần sáng tỏ những sự thật khủng khiếp từ sân khấu chính trị. Nhà văn sinh tại Thượng Hải này hiện đang sống tại Hoa Kỳ. Tiếp tục đọc

Advertisements

Cách thức tiểu thuyết trinh thám hiện đại ra đời – Martin Edwards

Cuốn sách tuyệt vời mới xuất bản của Martin Edwards The Golden Age of Murder: The Mystery of the Writers Who Invented the Modern Detective Story cho ta biết lịch sử của tiểu thuyết trinh thám hiện đại, bao gồm cả việc quay về căn nguyên của nó: Câu lạc bộ trinh thám (the Detection Club). Câu lạc bộ này gồm các thành viên như Agatha Christie and Dorothy L. Sayers. Tại điểm này, Edwards truy nguyên gốc tích của triểu thuyết trinh thám qua nhiều thập kỉ cũng như nhiều hình thức mà nó từng mang trên đường đến với hình thức hiện tại.

32846-v1-215x.JPG

Tiếp tục đọc

Lịch sử tiểu thuyết trinh thám

 

Detective-clipart-free-clipart-images

Nguồn ảnh minh họa: http://clipartix.com/detective-clipart-image-25522/

Như chúng ta biết tiểu thuyết trinh thám và truyện về giới tội phạm  mãi cho tới giữa thế kỉ 19  mới xuất hiện khi Edgar Allan Poe giới thiệu thám tử hư cấu đầu tiên của dòng tiểu thuyết trinh thám, Auguste C. Dupin, trong truyện ngắn “Án mạng đường nhà xác” (1841). Được thừa nhận là cha đẻ của truyện trinh thám, Poe tiếp tục cho ra mắt những kì công của Dupin trong các truyện ngắn như “Bí ẩn về Marie Roget” (1842) và  “Lá thư bị đánh cắp” (1845). Tiếp tục đọc

Rồng (Từ điển biểu tượng Trung Quốc )

Long

image384

Kết hợp tất cả những ý niệm  vũ trụ và thần thoại, rồng là biểu tượng phức tạp và đa tầng nhất của Trung Quốc. Thực ra, từ long  bao gồm nhiều sinh vật hỗn tạp. Trái ngược hẳn với  quan niệm của phương Tây về chủ đề này, rồng Trung Quốc là một sinh vật hiền lành và nhân từ: biểu tượng của sinh lực nam tính tự nhiên và sự phồn thực (dương).Từ triều đại nhà Hán(206 TCN-220 CN) trở đi, rồng cũng là biểu tượng của Hoàng Đế, Con Trai Của Trời. Nó là loài đứng đầu trong “360 Loài Vật Có Vẩy” (xem năm loài vật) và loài vật đứng thứ thứ năm trong hoàng đạo Trung Quốc.Với tư cách là một trong số bốn loài vật của phương hướng thế giới, rồng đại diện cho phương Đông, nơi mặt trời mọc, cho sự phồn thực, cho mưa xuân và cho mưa nói chung.   Dưới vỏ bọc này, rồng còn được biết đến như là “thanh long” và tương phản với “bạch hổ”, vua của phương Tây và cái chết. Tiếp tục đọc

Nguồn gốc thuật ngữ “giết người hàng loạt”-Scott Bonn

Trải qua hàng thế kỉ đã có hàng trăm trường hợp được ghi lại về những vụ giết người hàng loạt trên khắp thế giới nhưng thuật ngữ “giết người hàng loạt” lại tương đối mới mẻ.Mãi cho đến những năm 1970, nhìn chung cả  hệ thống hình pháp và giới truyền thông đều gọi  những kẻ giết người hàng loạt là “những kẻ giết người tập thể”. Tiếp tục đọc

Tranh sơn thủy (Phần cuối)

Những năm cuối trước khi Quốc Dân Đảng sụp đổ vào năm 1949 là thời gian gia tăng của sự hỗn loạn và lo lắng,Nhưng thế giới hội họa trong những thành phố lớn lại  hồi sinh và những họa sĩ hàng đầu như Tề  Bạch Thạch (齊白石, 1864–1957), Hoàng Tân Hồng (黃賓虹, 1865–1955) và Phó Bão Thạch (傅抱石, 1904–1965) đã sáng tác được một số tác phẩm đẹp nhất của mình. Họa sĩ người Tứ Xuyên là Trương Đại Thiên (張大千, 1899–1983) đã dành ra hai năm để sao chép  những bức bích họa tại Đôn Hoàng, nhờ vậy ông đã tạo được danh tiếng như một bậc thầy với nhiều phong cách, một kẻ bịa chuyện lão làng và một cá tính đa sắc và tinh quái.Cuối cùng ông định cư ở Đài Loan.Trong phần lớn sự nghiệp của mình, ông là một họa sĩ khéo léo và chiết trung.Chỉ trong những năm cuối đời ông mới nhận được vị thế của một bậc thầy đích thực với những bức sơn thủy vẽ bằng những mảng màu sáng.Bức tranh đẹp nhất trong nghiệp vẽ của ông là bức tranh đại cảnh chưa hoàn thành Lư Sơn Đồ. Tiếp tục đọc

Tranh sơn thủy (P5)

Sẽ hoàn toàn là sai lầm nếu có ấn tượng cho rằng tranh sơn thủy thời nhà Thanh đều mang tính quy ước.Những bầy tôi trung thành của nhà Minh được gọi là di dân (遺民) [có lẽ là di thần  thì đúng hơn]  phải chịu đựng một cách sâu sắc sự cấm đoán đảm nhận hoặc nắm giữ các chức quan trong triều đại mới.Họ đều là những người xa lạ. Nhiều người trở thành những kẻ lang thang, tu sĩ, ẩn sĩ, hoặc người lập dị.Trong số “những người theo chủ nghĩa cá nhân” này, nhóm Tứ Tăng là nổi bật nhất, người ta thường đề cập tới nhóm này như là sự đối nghịch với nhóm Tứ Vương.Những  người này gồm có Chu Đáp [hoặc còn gọi là Bát Đại Sơn Nhân] (朱耷, 1626–1705), Thạch Đào (石濤, 1642–1707), Hoằng Nhân (弘仁, 1610–1664) và  Khôn Tàn [còn gọi là Thạch Khê]  (髡殘, 1612–1673).Chu Đáp là hậu duệ xa của triều nhà Minh, khi người Mãn Châu lên nắm quyền thì ông xuất gia đầu Phật. Bút pháp của ông có vẻ cẩu thả bừa bãi nhưng lại giống với bút pháp của những người tu Thiền lập dị -những vị tổ tiên về mặt tinh thần đối với ông. Bút pháp đó vững vàng và tự tin đáng kinh ngạc. Tranh sơn thủy của ông vẽ theo lối phóng bút  táo bạo mang trong nó sự bóp méo đến cực điểm  đầy sáng tạo của Đổng Kì Xương đối với truyền thống miền Nam đến độ đã khiến các môn đồ chính thống của những bậc thầy cuối thời Minh  choáng váng. Thạch Đào, tên thật là Chu Nhược Cực là dòng dõi trực tiếp  của người sáng lập triều nhà Minh.Khi ông còn nhỏ thì triều đại suy vong.Thạch Đào cả đời lang thang khắp Trung Quốc, cùng với những tu sĩ, học giả và bạn vẽ đi thăm những ngọn núi thiêng. Cuối cùng ông định cư ở Dương Châu và trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp nhưng được trọng vọng. Tiếp tục đọc